2 bài văn mẫu Phân tích bài thơ Lầu Hoàng Hạc của Thôi Hiệu hay nhất – Ngữ văn lớp 10

0
54

Đề bài: Phân tích bài thơ Lầu Hoàng Hạc của Thôi Hiệu

Thôi Hiệu là người có tính tình lãng mạn. Thơ Thôi Hiệu phóng khoáng, tao nhã. Ông có nhiều tác phẩm hay nhưng nổi bật nhất là bản nhạc Trương Tán Hành và bài thơ Hoàng Hạc Lâu đã đưa ông đến đỉnh cao sáng chói của thơ Đường. Nhưng đặc sắc nhất vẫn là bài thơ Hoàng Hạc Lâu.

Đoạn thơ như một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp về cảnh ở Hoàng Hạc Lâu. Đứng trước lầu Hoàng Hạc, nhà thơ nhớ đến tích xưa, tiếc nuối quá khứ tốt đẹp, ngẫm nghĩ về cuộc đời. Thơ Đường vốn cô đọng, cô đọng, đa nghĩa. Hoàng Hạc Lâu là di tích lịch sử nổi tiếng của Trung Quốc gắn liền với truyền thuyết Phi Vân Vị Thánh Tiên. Một vẻ đẹp hiếm có như vậy nên tác giả đã đặt mình vào thiên nhiên để miêu tả khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ của Hoàng Hạc Lâu, một di tích mang nhiều di tích cũng như chiến công của nhân dân Trung Hoa. , nó là nhân chứng lịch sử cho biết bao chiến công.

Mở đầu bài thơ, tác giả nhắc lại nguồn gốc của lầu Hoàng Hạc từ xa xưa:

Ai cưỡi hạc vàng đâu,

Còn đây lầu riêng của Hoàng Hạc vẫn trơ trụi.

(Theo sếu vàng xưa,

Cố gắng đừng rời Hoàng Hạc lâu.)

Tháp Hoàng Hạc vẫn sừng sững giữa không gian bao la, giữa đất trời bao la không một bóng người, Tháp Hoàng Hạc vẫn sừng sững giữa không gian rộng lớn, cuốn hút, trải qua bao tang thương. Do đau thương của chiến tranh, giờ đây lầu Hoàng Hạc đứng trơ ​​trọi bên dòng sông hoang vắng, làm thi nhân nao lòng nhớ nhung. Ngay từ hai câu thơ đầu, ta đã thấy tâm trạng. Nhà thơ không miêu tả cái đang có mà nhớ cái đã mất: Người xưa cưỡi hạc vàng bay đi. Còn đây lầu Hoàng Hạc, một dấu tích lịch sử của ký ức xưa. Hoàng Hạc Lâu có chim hạc vàng, Đôi cánh hạc vàng trở về trong tâm tưởng chỉ khiến người ta thêm khắc khoải và cảm thấy mất mát. ,. Hai câu đầu đã thể hiện một sự trống vắng, thiếu vắng tâm hồn. Nhưng trong hoài niệm của con người, hình ảnh con hạc vàng ấy vẫn còn vương vấn:

Cần cẩu kiên cường nhất trong quá khứ,

Bạch Vân Thiên tỉa, không đi du lịch.

(Hạc vàng một khi bay đi không trở lại,

Mây trắng ngàn năm bay mãi.)

Hình ảnh hạc vàng gắn liền với tiên cảnh. Hạc vàng đã bay đi và không bao giờ trở lại, mang theo tất cả những gì huyền ảo nhất, thơ mộng nhất của tòa Hoàng Hạc. Chỉ có mây trắng vẫn bay như ngàn năm trước. Cảnh được miêu tả qua cảm xúc ngậm ngùi, tiếc nuối của nhà thơ. Nhà thơ đắm chìm trong tâm trạng hoài niệm, giữa không gian hiu quạnh. Tâm trạng của nhà thơ lúc này cũng đang hòa quyện với khung cảnh thiên nhiên ở Hoàng Hạc Lâu, tâm trạng buồn bã, cô đơn, trống trải trong tâm hồn nhà thơ chỉ còn là những kỉ niệm của quá khứ, tác giả nuối tiếc những khoảng thời gian ấy nhưng giờ đã mất đi không bao giờ trở lại, tác giả chỉ còn hoài niệm và trống vắng trong tâm hồn. Vẫn nói về cảnh hạc vàng bay đi không trở lại nhưng ở đây không chỉ có sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại mà còn có sự đối lập giữa cõi thần tiên và cõi trần tục. Hạc vàng đã bay về tiên giới, để rồi đây, bên dưới vẫn còn tòa Hoàng Hạc, mây trắng lững lờ trôi giữa trời, dường như vẫn còn nhớ nhung, nuối tiếc một điều gì đó. Bốn câu thơ đầu tập trung tả cảnh và thuyết minh về lầu Hoàng Hạc. Nói về quá khứ và hiện tại để nói lên tâm trạng và suy nghĩ của mình. Đó là một tư tưởng có triết lý sống sâu sắc – triết lý về tồn tại – mất mát, về sự vô hạn và hữu hạn của đất trời và của kiếp người. Cái gì đã qua thì khó lấy lại, thời gian cũng vậy, chẳng thế mà người xưa đã từng nói: “thời gian quý như vàng”.

Xem thêm bài viết hay:  Bài văn mẫu Tả cảnh sum họp gia đình hay nhất (dàn ý – 10 mẫu)

Thiên nhiên đẹp như một bức tranh sơn thủy hữu tình với những đường nét và màu sắc hài hòa: nắng đổ bóng hàng cây bên bến Hàn Dương; Màu xanh mướt của cỏ non bên bãi Anh Vũ:

Dòng sông Hàn Dương mát lành,

Bãi Anh Vũ xanh mướt cỏ non.

(Bước qua Lịch Hán, Dương Thụ,

Phượng thảo vợ Anh Vũ Châu.)

Câu thơ mở ra một không gian rộng lớn và thanh bình. Một bức tranh thiên nhiên tuyệt vời với ánh nắng ban mai chiếu xuống dòng sông như một tấm gương khổng lồ với những tán cây xanh mát phản chiếu. Giữa dòng sông trong lành ấy là màu xanh tươi mát của cỏ mùa xuân. Sau những giây phút chìm đắm trong huyền thoại, nhân vật trữ tình trở về với thực tại. Và tạo ra một bức tranh tuyệt đẹp. Bức tranh vẽ lầu Hoàng Hạc phản chiếu dòng sông Trường Giang cùng với hình ảnh cây cối, thảm cỏ xanh mướt.

Tâm trạng nhớ quê hương thân thương của Thôi Hiệu. Hình ảnh trên sông là yếu tố khơi gợi nỗi nhớ trong lòng nhà thơ. Khung cảnh chập chờn, mơ hồ như hòa cùng tâm trạng của nhà thơ:

Quê hương trong bóng hoàng hôn,

Trên sông khói sóng buồn ai.

(Nhật hương quan xứ thị mộ,

Yên của ba chán nản sử dụng căng trên.

Nỗi nhớ quê hương da diết cùng với tâm trạng buồn cô đơn, tình yêu với cảnh vật của nhà thơ đã làm cho bài thơ trở nên độc đáo, ấn tượng, để lại nhiều day dứt trong lòng người đọc bởi một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp. và nỗi nhớ của tác giả về cảnh vật hiện hữu xung quanh mình.

Xem thêm bài viết hay:  Dàn ý Bình luận ý kiến: Đây thôn Vĩ Dạ chỉ thể hiện tình yêu đối với một người con gái xứ Huế hay nhất – Ngữ văn lớp 11

Bài thơ Hoàng Hạc Lâu đã để lại những giá trị to lớn trong nền văn học Việt Nam với bức tranh đẹp về thiên nhiên, tâm trạng con người với cảnh vật nên tình.

Thôi Hiệu là nhà thơ viết không nhiều nhưng các tác phẩm của ông đánh dấu sự trưởng thành của thơ Đường cũng như một lối viết rất độc đáo. Trong đó bài thơ “Hoàng Hạc Lâu” nổi tiếng nhất vì thuộc thể tứ tuyệt. Lời thơ cô đọng, cách dẫn dắt rất khéo khiến người đọc như được quay về thời xa xưa. Bài thơ “Hoàng Hạc Lâu” gửi gắm một bí mật về tình người, về sự mất mát của cuộc đời.

“Hoàng Hạc Lâu” là một bài thơ nhuốm màu buồn, màu buồn của thơ hay nhân gian. Trải dài từng câu, từng chữ là nhịp thơ chậm rãi, uyển chuyển, nhẹ nhàng cứa vào lòng người bao cảm giác chua xót, tiếc nuối.

Hai câu kết như mở ra một viễn cảnh hoang vắng, hiu quạnh:

Ai cưỡi hạc vàng đâu?

Nhưng giờ đây, Hoàng Hạc một mình đã lâu

Tác giả mượn điển tích “Hạc vàng” trong truyền thuyết cổ tích của Phí Vân Vi. Hoàng Hạc Lâu là nơi lưu truyền nhiều truyền thuyết, tiêu biểu nhất vẫn là hình ảnh tiên nữ trong lịch sử. Những năm tháng lịch sử huy hoàng, chói lọi ấy gợi cho chúng ta nhớ về một thời vàng son mà nơi đây đã từng có. Tuy nhiên, đến câu thơ thứ hai, giọng thơ như chùng xuống, khiến người đọc cảm thấy thật cô đơn, lạc lõng. Một từ ‘trơ’ làm cho cả bài thơ thật buồn và cô đơn. Ngày xưa đẹp bao nhiêu thì bây giờ hoang tàn, đổ nát bấy nhiêu. Biện pháp tu từ đối lập được Thôi Hiệu sử dụng triệt để. Và cũng từ bức tranh Hoàng Hạc Lâu cô quạnh, hoang vắng này lại dẫn người đọc đến những mạch cảm xúc khác.

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích quan niệm sống vội vàng của Xuân Diệu trong bài thơ Vội vàng hay nhất (dàn ý + 7 mẫu)

Hai câu thực một lần nữa khẳng định nỗi chua xót, tiếc nuối khôn nguôi:

Hạc vàng đã khuất xa xưa

Mây trắng ngàn năm vẫn bay

Hoàng Hạc Lâu gắn liền với hình ảnh tiên nữ thơ mộng giờ chỉ là ảo ảnh của hư vô. Tác giả nhớ về ngày xưa tiếc nuối những gì đã qua, đã mất. Hiện tại thật buồn tẻ, lãng phí và yên lặng đến đau lòng. Tác giả hỏi người khác nhưng thực chất là đang tự hỏi mây trắng năm xưa có còn hay không. Đây là sự luyến tiếc hoài niệm về quá khứ, những điều đã cũ, nghĩ đến chỉ càng thêm đau lòng.

Chỉ với vài nét vẽ, dường như Thôi Hiệu đã rất khéo léo thể hiện được những tâm tư, tình cảm chất chồng, nặng trĩu trong lòng. Một nỗi sầu thầm kín cho chuyện tình.

Hai bài văn miêu tả rất tinh tế cảnh thiên nhiên đẹp mà buồn của lầu Hoàng Hạc hôm nay:

Dòng sông Hàn Dương mát lành

Bãi Anh Vũ xanh mướt cỏ non.

Hàn Dương và Anh Vũ đều là địa điểm của Lâu Hoàng Hạc. Với hai nét vẽ tự nhiên, gợi cỏ cây xanh và dòng sông êm đềm. Ngay cả thiên nhiên cũng hiu quạnh, hoang vắng như thế này, khiến lòng người càng thêm buồn. Đó chính là nghệ thuật miêu tả cảnh ngụ ngôn đặc sắc từ xa đến gần của Thôi Hiệu.

Có lẽ hai câu kết bài khiến người đọc bùi ngùi tiếc nuối nhất, cảm xúc trong lòng tác giả bỗng trào dâng mạnh mẽ đó là:

Quê hương trong bóng hoàng hôn

Trên sông khói mà buồn cho ai

Màu sắc cổ điển của thơ Đường bao trùm lên hai câu thơ này một vẻ đẹp động lòng người. Nỗi nhớ nhà, nhớ nhà dâng lên trong lòng tác giả. Không biết những khúc hát trên dòng Trường Giang có hay không mà nó còn lăn tăn trong lòng tác giả nữa. Ta đã từng bắt gặp hình ảnh hai trái tim trong thơ Thâm Tâm:

Đưa người đừng qua sông

Tại sao có một bài hát trong trái tim tôi?

Nhịp thơ bỗng thong thả, đều đều nhưng cứa vào lòng người đọc nỗi nhớ nhà, nhớ quê da diết.

Có thể nói, chỉ với bài thơ “Hoàng Hạc Lâu”, Thôi Hiệu đã làm cho thơ Đường Trung Quốc có một bước tiến mới về lối viết với những đột phá phi thường. Hoàng Hạc Lâu là bài thơ khiến người đọc phải băn khoăn về những cảm xúc rất thực của chính tác giả.

Các bài giải bài tập lớp 10 sách mới:

lau-hoang-hac.jsp

Giải bài tập lớp 10 theo sách mới môn học

Xem thêm bài viết cùng chuyên mục: Giải Đáp Câu Hỏi