Phân tích đoạn thơ: “Năm nay đào lại nở … Hồn ở đâu bây giờ?”

0
52

Đề bài: Phân tích bài thơ: “Năm nay đào lại nở… Hồn bây giờ ở đâu?” trong bài thơ “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên.

Vũ Đình Liên bước vào Thơ Mới bằng tấm lòng chân thành đầy hoài niệm “Cố nhân” là một kiệt tác của thi nhân. Bài thơ kết thúc bằng một bức tranh:

“Năm nay đào lại nở Không thấy cố nhân Người già muôn năm Hồn bây giờ ở đâu?”

Bài thơ mở đầu bằng một hình ảnh rất nhẹ và khép lại rất lặng lẽ. Ngày xưa, khi hoa đào nở ta thấy hình ảnh ông đồ xưa đẹp đẽ và rực rỡ biết bao: tay viết câu đối. Nhưng bây giờ, cùng lúc đào, ông già không còn nữa. Hình ảnh ấy cũng đã phai mờ và biến mất theo thời gian. Câu hỏi đặt ra như ăn sâu vào lòng người đọc:

“Năm nay đào lại nở, không thấy cố nhân”

Tại sao nhà thơ không nói hoa đào nở mà lại cảm nhận nó bằng cảm giác “đào lại nở”. Chính hình ảnh này cũng gợi lên trong chúng tôi những thay đổi mới. Tết đến, xuân về, hoa đào lại đua nhau nở, người người nô nức đi chợ sắm Tết, đón chào năm mới với niềm tin hy vọng. Mọi người đều bận rộn và hào hứng. Cảnh còn đó mà người đâu? Hình ảnh ông đồ giờ chỉ còn là “một di tích đáng thương, cũ nát của một thời đã qua” (Vũ Đình Liên). Ông già không còn nữa, trong mỗi dịp Tết đến xuân về góp vui cho mọi người. Hình ảnh của anh đã đi vào dĩ vãng. Và có lẽ không ai còn nghĩ đến ông, trừ một nhà thơ Vũ Đình Liên. Dòng đời đã cuốn đi cuộc sống yên bình tươi đẹp. Giờ chỉ còn là sự trống vắng, buồn bã. Nhà thơ Vũ Đình Liên xót xa về một thời đại, về “di tích tàn tạ của một thời đã qua”. Thời gian đã ập vào cuộc đời của ông lão. Vũ Đình Liên ngậm ngùi:

Xem thêm bài viết hay:  Thuyết minh về một loại quả ở địa phương em hay nhất – Ngữ văn lớp 9

“Những linh hồn cũ bây giờ ở đâu?”

Hai câu cuối là một kết thúc rất mạnh mẽ nhưng rất mềm mại. Ca từ của bài thơ đã thể hiện trực tiếp những cảm xúc dâng trào, cô đọng và mang chiều sâu khái quát. Từ hình ảnh ông cụ, nhà thơ liên tưởng đến hình ảnh “Cụ già muôn năm” và nhà thơ hỏi, hỏi một cách chua chát: hỏi trời, hỏi mây, hỏi đời, hỏi cả thời đại, hỏi đến mà thương. với tình trạng của mình. Câu hỏi tu từ đặt ra là một câu hỏi tự vấn, như một tiếng gọi tâm hồn. “Người già muôn năm” không còn nữa. Ôi những giá trị tinh thần, những hồn cốt đã làm giàu cho văn hiến nước nhà, nay còn đâu? Câu hỏi có sức day dứt. Thật cảm thương và xót xa cho những con người như ông đã bị thời cuộc chối bỏ. Tất cả những gì đã từng là một thời hoàng kim giờ chỉ còn là một màu nhạt nhòa, ngập ngừng, bao bọc, tê tái. Đoạn thơ đã gợi lên nỗi “sầu muộn”, sự ra đi của ngày hôm qua khiến chúng ta hôm nay đau lòng. Người cũ đã phai nhạt và biến mất cũng vì thời thế đổi thay. Chữ quốc ngữ xuất hiện người ta không còn để ý đến chữ Nho nữa. Chữ Nho lâu dần như một thứ cũ kỹ bị xẻ đi. Đó là sự sa ngã, sự ra đi của cả một thời đại, là bi kịch, là nỗi buồn tàn phai. Con người xưa không còn, cũng như xã hội đương thời không quan tâm, thậm chí còn vứt bỏ đi vẻ đẹp của đời sống tinh thần. Mất nước là mất tất cả.

Xem thêm bài viết hay:  Văn học là một thứ vũ khí chiến đấu mạnh mẽ và sắc bén

Với việc sử dụng thành công biện pháp tu từ, Vũ Đình Liên đã tái hiện hình ảnh ông đồ, trong ta, với “vết tích cũ nát đáng thương của một thời đã qua”. Chúng tôi thương cảm cho số phận của ông He đã không còn trong mùa hoa đào năm ấy và những giá trị tinh thần của một thời đại cũng không còn. Đoạn thơ khép lại với cuộc đời bất hạnh của ông lão nhưng lại ngời sáng một trái tim – trái tim nhà thơ Vũ Đình Liên.

Xem thêm các bài văn mẫu phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 9:

Mục Lục Văn Mẫu | Văn học hay 9 theo từng phần:

Các bộ đề lớp 9 khác

Xem thêm bài viết cùng chuyên mục: Giải Đáp Câu Hỏi